Thơ (25.12.2009) Văn hóa - Quê hương còn đau nặng, Đâu lẽ ta đứng nhìn? Gian nan đời nước nhỏ, Đâu lẽ ta lặng im? - Nguyễn Tiến Trung, tù nhân trẻ tuổi nhất có thể lãnh án tử hình tháng 1 năm 2010.
Ta sẽ về chốn cũ
Nơi lang sói(*1) rập rình
Giữa muôn ngàn thử thách
Lòng ta vẫn kiên trinh.
Quê hương còn đau nặng(*)
Đâu lẽ ta đứng nhìn?
Gian nan đời nước nhỏ(*2)
Đâu lẽ ta lặng im?
Chân dẫm muôn ngàn nẻo
Qua cả vạn dặm đường
Tự do nơi đất khách
Dân chủ – mộng đêm trường.
Đi tìm người đồng chí
Phối hợp cả trong ngoài
Vận động nơi quốc tế
Hướng về một ngày mai.
Đường đi còn gian khổ
Nhưng chân cứng đá mềm
Trong hoàng hôn đã thấy
Một mặt trời mọc lên…
Thơ tự bạch Nguyễn Tiến Trung
(*) “Lang sói” để chỉ những người có nhiệm vụ bảo vệ pháp luật nhưng lại vi phạm pháp luật, lợi dụng chức quyền để ức hiếp dân
(*) Lấy ý từ bài hát “Quê hương đau nặng“ của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn








