Thương niềm mất nước
flickr:4456202204

Hoàng Thanh (23.03.2010) Văn hóa - Quan nay xây nước cầu vinh Xây cho dân đói dân rình của nhau Xây cho cầu gẫy đường đau Xây cho dân tốt rủ nhau đi tù… Thơ bình dân do bạn đọc tặng các bạn đọc Bến Việt.

Tác giả: Hoàng Thanh

Hôm qua cu Tí đi chơi,
Mẹ dặn cu Tí đi chơi nhớ về
Cu Tí nay đã lớn bừ
Cao to vạm vỡ hơn từ cụ Du
Vậy mà mẹ vẫn kêu “cu”
Đi đâu cũng nhắc để cu nhớ về
Hôm qua trên quãng đường về
Mẹ kể cu Tí nhớ về người xưa
Mẹ già khắc khoải sớm trưa
Mong con khôn lớn đừng đưa muộn phiền
Cha con là đấng anh hiền
Xây nên biển nước nối liền bình minh
Cha xưa xây nước cầu vinh
Để cho đât nước được vinh với đời
Cây khổ để nắm cho đời
Người đi còn để rạng ngời Việt Nam
Cu Tí dạ bẩm xin thưa
Cu Tí vẫn nhớ người xưa đã làm
Mẹ ơi non nước Việt Nam
Bây giờ đang ngắm quan than vui vầy
Dân đen phải sống bùn lầy
Quan ngồi trên đó hưởng đời xa hoa
Cu Tí lòng thấy xót xa
Sao mà lắm kẻ ba hoa chích chòe
Cuộc đời như gió sau hè
Sinh não bệnh tử hoa hòe rụng rơi
“Bác” nằm nghỉ nước mắt rơi
Trời xanh có thấu dân rời nước đi
Tham ô là cớ duyên chi
Để cho dân đói bỏ đi quê người
Lam lũ khắp bốn phương trời
Bao nhiêu chí nhục phải rơi lệ sầu
Lòng Tí vướng mãi u sầu
Bao giờ nước Việt hết sầu hỡi ơi
“Bác” ơi bác ở trên trời
Tí nằm phải khóc những lời rung rinh
Quan nay xây nước cầu vinh
Xây cho dân đói dân rình của nhau
Xây cho cầu gẫy đường đau
Xây cho dân tốt rủ nhau đi tù
Than ôi trời mãi âm u
Than trời nước Việt mây mù mãi che
Tham ô lại rủ theo bè
Ai mà nói chúng chúng bè đánh luôn
Bác ơi Tí đã phải chuồn
Nếu mà ở lại ngồi luôn trong tù
Trên cao thì bị mây mù
Để cho bên dưới dân bù đầu đi
Tham ô là cớ duyên chi
Tí nằm ngẫm nghĩ sầu bi cho đời
Nhân duyên kiếp số làm người
Trời sinh cho một người reo lên mười
Tham chi một miếng bẻ đời
Chết xuống âm phủ biết thời không ăn
Than chi cho một kiếp đời
Reo chi thêm tội cho đời đau thương
Hãy tỉnh mộng hỡi quan vương
Đời cha chả mấy đời con vương sầu.

Tác giả tâm sự:
Tôi viết bài thơ này tại Ba Lan, với lòng chắc ẩn mong rung động lòng tự tôn dân tộc trong mỗi con người chúng ta. Chúng ta không thể để dân tộc mãi mãi bị khinh rẻ, nghèo khổ mãi, dân tộc ta không thể chịu thấp kém, phải lang thang khắp nơi để ở trong nước, dân ta bị bắt nạt, đất đai của cha ông bị chiếm mất.

Tôi đã được đi rất nhiều nước ở châu Âu, thấy đất nước mình cũng đâu đến nỗi nếu nói về tiềm năng. Việt Nam có rất nhiều lợi thế địa lý, nhiều tài ngyên khoáng sản, người dân thông minh, chịu khó. Tại sao đất nước mình mãi là nghèo nhhất thế giới? Tại tham ô? Cũng chỉ một phần thôi. Đó là phát triển không đồng đều, thiếu qui hoặch. Chống tham nhũng là việc khó vì ta chưa có cơ quan bảo vệ pháp luật độc lập nên mới sinh ra trên bảo dưới không nghe, tham ô có bè cánh xã hội đen. Tôi mong chúng ta đừng để phụ công lao của cha ông ta đã gây dựng nên đất nước.

Tác giả: Hoàng Thanh
gửi tặng Bến Việt

© Bến Việt – www.benviet.org

——
chú thích: Bến Việt đặt tựa

O ile nie zaznaczono inaczej, treść tej strony objęta jest licencją Creative Commons Attribution-ShareAlike 3.0 License